QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI
Kinh tế
Luận án tiến sĩ kinh tế này tập trung nghiên cứu về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng (DLCĐ), một lĩnh vực ngày càng nhận được sự quan tâm rộng rãi từ nhiều quốc gia nhờ những lợi ích kinh tế mà nó mang lại. Phạm vi nghiên cứu bao gồm việc thu thập dữ liệu thứ cấp từ năm 2015 đến 2019 và dữ liệu sơ cấp trong năm 2020, đồng thời đề xuất các định hướng và giải pháp cụ thể đến năm 2030.
Về mặt lý luận, luận án đã tổng hợp các nghiên cứu hiện có về các mô hình phát triển DLCĐ đã được triển khai trên thế giới cũng như tại Việt Nam. Phương pháp phân tích IPA được sử dụng để đánh giá các yếu tố đã phát triển tốt, cần được duy trì hoặc tăng cường để nâng cao hiệu quả.
Nghiên cứu nhấn mạnh sự cần thiết của vai trò quản lý nhà nước ở cấp tỉnh đối với sự phát triển của DLCĐ, bởi chính quyền địa phương có đủ năng lực và nguồn lực để tổ chức các hoạt động phát triển du lịch, bao gồm công tác tuyên truyền và vận động. Luận án cũng xây dựng một bộ tiêu chí để đánh giá kết quả quản lý nhà nước đối với DLCĐ. Để làm rõ hơn, nghiên cứu đã tham khảo kinh nghiệm quản lý nhà nước từ một số địa phương nước ngoài, điển hình là tỉnh Himachal Pradesh của Ấn Độ, từ đó rút ra những bài học thành công.
Phân tích thực trạng cho thấy, tại vùng Tây Bắc, các sản phẩm DLCĐ vẫn còn mang tính đại trà, chưa thực sự nổi bật dù có sự đa dạng. Hoạt động tuyên truyền và quảng bá cần được nghiên cứu kỹ lưỡng để phù hợp với đặc điểm của từng địa phương, đồng thời lồng ghép hiệu quả việc giới thiệu về DLCĐ. Hoạt động thanh tra, kiểm tra các hoạt động kinh doanh DLCĐ tại vùng Tây Bắc được thực hiện nghiêm túc, với 90% người dân xác nhận sự hiện diện của chính quyền trong công tác này. Tuy nhiên, một số hạn chế vẫn còn tồn tại trong việc tuyên truyền và phổ biến chính sách, pháp luật về du lịch đến người dân.
Để hoàn thiện quản lý nhà nước đối với phát triển DLCĐ, luận án đề xuất các quan điểm và giải pháp. Trong đó, việc hoàn thiện quản lý nhà nước cần gắn liền với đổi mới nhận thức và tư duy về vai trò, đóng góp của DLCĐ trong phát triển du lịch địa phương. Các chính sách hỗ trợ cần được cải thiện, tập trung vào việc hỗ trợ các điểm DLCĐ và các hộ gia đình tham gia. Đồng thời, cần tiếp tục củng cố bộ máy quản lý nhà nước về du lịch ở địa phương, tăng cường cung cấp thông tin và đẩy mạnh phát triển nguồn nhân lực du lịch cộng đồng. Đối với các tỉnh có Ban Chỉ đạo Phát triển du lịch, việc xây dựng và triển khai đề án DLCĐ, hoàn thiện chính sách hỗ trợ và ban hành quy định quản lý hoạt động là cần thiết. Riêng với tỉnh Điện Biên, cần xây dựng nội dung phương án phát triển du lịch trong quy hoạch tổng thể.
Luận án kết luận rằng, phát triển DLCĐ đòi hỏi một cách tiếp cận lâu dài, hướng tới mục tiêu tối đa hóa lợi ích cho cộng đồng dân cư và hạn chế tối đa các tác động tiêu cực đến cộng đồng, tài nguyên và môi trường.