Tên luận án:
KHU ỦY TÂY NAM BỘ LÃNH ĐẠO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ TỪ NĂM 1965 ĐẾN NĂM 1975
Ngành:
LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Tóm tắt nội dung tài liệu:
Luận án "Khu ủy Tây Nam Bộ lãnh đạo phong trào đấu tranh chính trị từ năm 1965 đến năm 1975" nghiên cứu quá trình Khu ủy Tây Nam Bộ vận dụng đường lối, chủ trương của Trung ương Đảng và Trung ương Cục miền Nam để lãnh đạo phong trào đấu tranh chính trị (ĐTCT) trên địa bàn Quân khu 9 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đề tài tập trung làm rõ chủ trương của Trung ương Đảng, Trung ương Cục miền Nam về ĐTCT, các yếu tố tác động đến sự lãnh đạo của Khu ủy Tây Nam Bộ, phân tích quá trình lãnh đạo ĐTCT nhằm đánh bại chiến lược "chiến tranh cục bộ" và "Việt Nam hóa chiến tranh" của đế quốc Mỹ và chính quyền Sài Gòn, từ đó nhận xét kết quả, hạn chế, nguyên nhân và đúc rút kinh nghiệm.
Phạm vi nghiên cứu không gian bao gồm các tỉnh thuộc Quân khu 9 (Vĩnh Long, Trà Vinh, Cần Thơ, Rạch Giá, Hà Tiên, Sóc Trăng, Cà Mau, Bạc Liêu), trong khoảng thời gian từ tháng 3 năm 1965 đến tháng 5 năm 1975, đồng thời khái quát tình hình trước năm 1965. Nội dung nghiên cứu chi tiết về âm mưu, thủ đoạn của Mỹ và CQSG, chủ trương chỉ đạo của Khu ủy Tây Nam Bộ, các phong trào ĐTCT của nhân dân đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ, chống bắt lính, đòi thi hành Hiệp định Paris, và phối hợp với đấu tranh quân sự.
Khu ủy Tây Nam Bộ đã lãnh đạo các phong trào ĐTCT giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa đấu tranh quân sự và ĐTCT. Các phong trào này, với nội dung phong phú và hình thức đa dạng như đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ, chống bắt lính, đòi thi hành Hiệp định Paris, phối hợp với đấu tranh quân sự và binh vận, đã thu hút đông đảo các tầng lớp nhân dân, đồng bào các dân tộc, các tôn giáo tham gia. Điều này góp phần làm thất bại các chính sách bình định của Mỹ và CQSG, chứng tỏ vai trò quan trọng của ĐTCT trong phương pháp cách mạng bạo lực. Luận án góp phần bổ sung tài liệu khoa học, đúc kết kinh nghiệm cho công tác dân vận, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân và làm tài liệu tham khảo, giảng dạy.
Mục lục chi tiết:
-
MỞ ĐẦU
- 1. Tính cấp thiết của đề tài
- 2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
- 2.1. Mục đích
- 2.2. Nhiệm vụ
- 3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
- 3.1. Đối tượng nghiên cứu
- 3.2. Phạm vi nghiên cứu
- 4. Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu
- 4.1. Cơ sở lý luận
- 4.2. Phương pháp nghiên cứu
- 5. Đóng góp mới của luận án
- 6. Kết cấu của luận án
-
Chương 1: TỔNG QUAN CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN
- 1.1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU
- 1.1.1. Công trình nghiên cứu trong nước
- 1.1.1.1. Công trình nghiên cứu về phong trào đấu tranh chính trị ở miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1954-1975)
- 1.1.1.2. Công trình nghiên cứu về phong trào đấu tranh chính trị ở Tây Nam Bộ trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1954-1975)
- 1.1.2. Công trình nghiên cứu của học giả nước ngoài
- 1.2. ĐÁNH GIÁ KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ LUẬN ÁN TẬP TRUNG LÀM RÕ
- 1.2.1. Đánh giá kết quả nghiên cứu của các công trình liên quan đến luận án
- 1.2.2. Những vấn đề luận án tập trung làm rõ
-
Chương 2: KHU ỦY TÂY NAM BỘ LÃNH ĐẠO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ CHỐNG CHIẾN LƯỢC “CHIẾN TRANH CỤC BỘ” (1965-1968)
- 2.1. NHỮNG YẾU TỐ TÁC ĐỘNG ĐẾN PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ Ở TÂY NAM BỘ (1965-1968)
- 2.1.1. Đặc điểm địa bàn Tây Nam Bộ
- 2.1.2. Tình hình phong trào đấu tranh chính trị trước năm 1965 và sự ra đời của Khu ủy Tây Nam Bộ
- 2.1.3. Đế quốc Mỹ tiến hành chiến lược “chiến tranh cục bộ” ở Tây Nam Bộ
- 2.1.4. Chủ trương của Trung ương Đảng, Trung ương Cục miền Nam về đấu tranh chính trị chống chiến lược “chiến tranh cục bộ”
- 2.2. KHU ỦY TÂY NAM BỘ LÃNH ĐẠO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ (1965-1968)
- 2.2.1. Chủ trương đấu tranh chính trị của Khu ủy Tây Nam Bộ (1965-1968)
- 2.2.2. Sự chỉ đạo của Khu ủy Tây Nam Bộ đối với các phong trào đấu tranh chính trị (1965-1968)
- 2.2.2.1. Phong trào đấu tranh chống gom dân, lập ấp, đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ
- 2.2.2.2. Phong trào đấu tranh chống bắt lính, phối hợp với mũi binh vận
- 2.2.2.3. Phối hợp với đấu tranh quân sự chống phá chương trình bình định của Mỹ và chính quyền Sài Gòn
-
Chương 3: KHU ỦY TÂY NAM BỘ LÃNH ĐẠO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ CHỐNG CHIẾN LƯỢC “VIỆT NAM HÓA CHIẾN TRANH” (1969-1975)
- 3.1. TÌNH HÌNH VÀ CHỦ TRƯƠNG ĐẨY MẠNH PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ CỦA KHU ỦY TÂY NAM BỘ (1969-1975)
- 3.1.1. Tình hình Tây Nam Bộ trong chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” của đế quốc Mỹ
- 3.1.2. Chủ trương của Trung ương Đảng, Trung ương Cục miền Nam và Khu ủy Tây Nam Bộ về đẩy mạnh phong trào đấu tranh chính trị (1969-1975)
- 3.2. SỰ CHỈ ĐẠO CỦA KHU ỦY TÂY NAM BỘ ĐỐI VỚI PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ (1969-1975)
- 3.2.1. Phong trào đấu tranh đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ
- 3.2.2. Phong trào đấu tranh chống bắt lính, phối hợp với mũi binh vận
- 3.2.3. Phong trào đấu tranh đòi thi hành Hiệp định Paris
- 3.2.4. Phối hợp với đấu tranh quân sự chống phá chương trình bình định của Mỹ và chính quyền Sài Gòn
-
Chương 4: NHẬN XÉT VÀ KINH NGHIỆM
- 4.1. NHẬN XÉT SỰ LÃNH ĐẠO CỦA KHU ỦY TÂY NAM BỘ ĐỐI VỚI PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ (1965-1975)
- 4.1.1. Kết quả
- 4.1.1.1. Khu ủy Tây Nam Bộ đã đề ra chủ trương về đấu tranh chính trị trên cơ sở vận dụng đường lối của Trung ương Đảng, Trung ương Cục miền Nam phù hợp với tình hình địa bàn
- 4.1.1.2. Khu ủy Tây Nam Bộ đã chỉ đạo các phong trào đấu tranh chính trị rộng khắp trên các địa bàn chiến lược với nội dung và hình thức phong phú
- 4.1.1.3. Các phong trào đấu tranh chính trị dưới sự lãnh đạo của Khu ủy Tây Nam Bộ đã huy động đông đảo các tầng lớp nhân dân, đồng bào các dân tộc, các tôn giáo cùng tham gia
- 4.1.2. Hạn chế và nguyên nhân
- 4.1.2.1. Hạn chế
- 4.1.2.2. Nguyên nhân
- 4.2. KINH NGHIỆM TỪ QUÁ TRÌNH KHU ỦY TÂY NAM BỘ LÃNH ĐẠO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ (1965-1975)
- 4.2.1. Chú trọng xây dựng, phát triển tổ chức Đảng và các đoàn thể quần chúng phù hợp với tình hình địa bàn
- 4.2.2. Trong mọi giai đoạn cách mạng, luôn chú trọng công tác vận động quần chúng
- 4.2.3. Phát huy vai trò của cán bộ, đồng bào người dân tộc thiểu số, các chức sắc tôn giáo để tập hợp lực lượng, thực hiện đoàn kết dân tộc, đoàn kết tôn giáo nhằm hoàn thành các mục tiêu cách mạng.
-
KẾT LUẬN