Đánh giá tài nguyên du lịch nhân văn ở tỉnh Thừa Thiên - Huế
Địa lý học
Luận án tập trung nghiên cứu việc đánh giá tài nguyên du lịch nhân văn (TNDLNV) tại tỉnh Thừa Thiên - Huế, một địa phương nổi bật với nguồn tài nguyên phong phú, đa dạng và giá trị cao, đặc biệt là các di sản văn hóa thế giới. Tỉnh Thừa Thiên - Huế từng là trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế của Việt Nam trong hơn ba thế kỷ, lưu giữ nhiều di sản văn hóa biểu trưng cho trí tuệ và tâm hồn dân tộc. Tuy nhiên, thực trạng khai thác TNDLNV của tỉnh trong hơn một thập niên qua, dù đạt được nhiều thành tựu, hiệu quả kinh tế mang lại chưa cao do sản phẩm du lịch còn đơn điệu, chủ yếu tập trung khai thác một số tài nguyên thuộc Quần thể di tích Cố đô Huế. Điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc kiểm kê và đánh giá khả năng khai thác du lịch của tài nguyên một cách đúng đắn và hợp lý để có định hướng, giải pháp khai thác hiệu quả hơn trong tương lai, đồng thời góp phần bảo vệ tài nguyên bền vững.
Mục tiêu chính của nghiên cứu là đánh giá TNDLNV tỉnh Thừa Thiên - Huế nhằm làm cơ sở đề xuất những định hướng và giải pháp khai thác hiệu quả, đáp ứng nhu cầu phát triển bền vững ngành du lịch của tỉnh. Để đạt được mục tiêu này, luận án thực hiện các nhiệm vụ cụ thể như tổng quan lý luận và thực tiễn liên quan đến TNDLNV, xác định tiêu chí và chỉ tiêu phù hợp để đánh giá, phân tích đặc điểm TNDLNV, đánh giá các điểm TNDLNV phục vụ phát triển du lịch, phân tích thực trạng khai thác, và đề xuất định hướng phát triển theo điểm, tuyến du lịch cùng các giải pháp nhằm khai thác có hiệu quả TNDLNV tỉnh Thừa Thiên - Huế trong tương lai.
Về phạm vi nghiên cứu, đề tài kiểm kê, phân tích khái quát tất cả các loại TNDLNV của tỉnh, bao gồm di tích lịch sử - văn hóa, lễ hội, đối tượng gắn với dân tộc học, làng nghề truyền thống, và các đối tượng văn hóa, thể thao, hoạt động nhận thức khác. Đối tượng đánh giá chi tiết bằng phương pháp thang điểm tổng hợp là các điểm tài nguyên có vị trí cố định, ưu tiên các di tích được xếp hạng, làng nghề truyền thống có định hướng phát triển du lịch và các tài nguyên có sức thu hút khách du lịch. Luận án chỉ đưa vào xây dựng định hướng khai thác các điểm TNDLNV có kết quả đánh giá tổng hợp khả năng khai thác từ mức trung bình trở lên. Về không gian, nghiên cứu trong phạm vi tỉnh Thừa Thiên - Huế và xây dựng định hướng khai thác gắn với tài nguyên các tỉnh lân cận. Về thời gian, đề tài đánh giá TNDLNV tại thời điểm hiện tại, nghiên cứu hiện trạng phát triển du lịch và khai thác TNDLNV trong giai đoạn 2000 - 2013 và đề xuất định hướng, giải pháp đến năm 2030. Luận án vận dụng các quan điểm nghiên cứu tổng hợp, hệ thống, lãnh thổ, lịch sử - viễn cảnh, phát triển bền vững cùng các phương pháp nghiên cứu như thu thập tài liệu, điều tra xã hội học, chuyên gia, thống kê, khảo sát thực địa, phân tích SWOT và bản đồ - GIS.
Nghiên cứu này có ý nghĩa khoa học và thực tiễn quan trọng, góp phần làm sáng tỏ lý luận về TNDLNV và đánh giá TNDLNV, xây dựng quy trình và khung lý thuyết đánh giá. Đồng thời, luận án làm nổi bật giá trị của TNDLNV ở tỉnh Thừa Thiên - Huế, nhận diện khả năng khai thác các điểm TNDLNV, phân tích thành tựu và hạn chế trong khai thác, từ đó đề xuất các định hướng khai thác về mặt lãnh thổ và giải pháp nhằm khai thác hiệu quả các tài nguyên này để thúc đẩy sự phát triển du lịch của Thừa Thiên - Huế đến năm 2030.