ĐÁNH GIÁ NGHỆ THUẬT KIẾN TRÚC VÀ KỸ THUẬT XÂY DỰNG THÁP CHĂM NHẰM PHỤC VỤ CÔNG TÁC BẢO TỒN
Kiến trúc công trình
Luận án tiến sĩ kiến trúc này, với tựa đề "Đánh giá nghệ thuật kiến trúc và kỹ thuật xây dựng Tháp Chăm nhằm phục vụ công tác bảo tồn", do Hồ Thế Vinh thực hiện tại Trường Đại học Xây dựng vào năm 2018, tập trung vào việc đánh giá một cách có hệ thống các giá trị kiến trúc và kỹ thuật xây dựng độc đáo của các Đền Tháp Chăm.
Nghiên cứu chỉ ra rằng các Đền Tháp Chăm ở miền Trung Việt Nam mang giá trị sâu sắc về lịch sử, văn hóa, nghệ thuật và kỹ thuật. Tuy nhiên, các công trình này đang xuống cấp nghiêm trọng, một phần do thiếu hiểu biết chính xác về phương pháp xây dựng nguyên gốc và các đặc điểm kiến trúc riêng biệt của chúng. Các nghiên cứu trước đây thường chỉ dừng lại ở mô tả khái quát hoặc phân tích cục bộ, chưa có cái nhìn tổng quan về mối liên hệ giữa hình thức kiến trúc, kỹ thuật xây dựng, điêu khắc và vật liệu, cũng như bối cảnh văn hóa, lịch sử.
Mục tiêu của luận án là phát hiện, lý giải và làm rõ hơn các giá trị vốn có của nghệ thuật kiến trúc và kỹ thuật xây dựng Tháp Chăm, từ đó cung cấp cơ sở khoa học cho công tác bảo tồn các kiến trúc Tháp Chăm hiện nay, đặc biệt là tại khu vực Quảng Nam – Đà Nẵng. Luận án sử dụng các phương pháp khảo sát điền dã, hình ảnh, chuyên gia, phân tích tổng hợp và thực nghiệm.
Những đóng góp mới của luận án bao gồm việc bổ sung tư liệu nghiên cứu về kiến trúc Đền Tháp Chăm, đánh giá các giá trị kiến trúc và kỹ thuật xây dựng để làm cơ sở khoa học cho các ứng dụng liên ngành (đặc biệt trong kiến trúc và xây dựng), mở ra hướng nghiên cứu mới về phương pháp xây dựng có ưu điểm, và đề xuất các giải pháp hợp lý cho việc bảo tồn và tu bổ các kiến trúc Đền Tháp Chăm.
Nội dung luận án đi sâu vào các cơ sở lịch sử, tự nhiên, văn hóa, xã hội và tín ngưỡng ảnh hưởng đến kiến trúc Chăm; phân tích vật liệu (gạch), chất kết dính (như dầu rái, chai phà) và kỹ thuật xây dựng không chất kết dính độc đáo. Đồng thời, luận án cũng xem xét các cơ sở quy hoạch, kiến trúc (bố cục vũ trụ quan, tường dày, vòm cuốn) và nghệ thuật trang trí (chạm khắc trực tiếp trên tháp) của các công trình này. Từ đó, luận án đề xuất các giải pháp bảo tồn và tu bổ cụ thể, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì tính nguyên gốc và chân xác của di tích.