Đăng nhập để tải tài liệu không giới hạn
Tham gia 8.000+ người dùng Thư Viện Luận Án
NGHIÊN CỨU MÔ BỆNH HỌC, SIÊU CẤU TRÚC GAN, TÍNH ĐA HÌNH GEN CYP2C19 VÀ MDR1 Ở BỆNH NHÂN VIÊM GAN MẠN TÍNH NHIỄM CHẤT DA CAM/DIOXIN
NộHỌC
Luận án này trình bày nghiên cứu về mô bệnh học, siêu cấu trúc gan, cùng tính đa hình gen CYP2C19 và MDR1 ở bệnh nhân viêm gan mạn tính nhiễm chất da cam/dioxin. Gan, với chức năng chuyển hóa, cố định, bất hoạt và thải trừ các chất độc nội sinh và ngoại sinh, là cơ quan dễ tổn thương do nhiễm độc lâu dài các chất ngoại sinh, trong đó có chất da cam/dioxin. Mặc dù chất độc da cam/dioxin không phải là nguyên nhân phổ biến gây viêm gan mạn tính, nhiều công trình đã chứng minh dioxin gây tổn thương gan trên cả động vật thực nghiệm và người phơi nhiễm. Viêm gan mạn tính được xác định là tình trạng bệnh liên quan đến quá trình phá hủy và thoái hóa.
Nghiên cứu cũng xem xét các kiểu hình chuyển hóa của enzyme Cyp2C19, bao gồm kiểu hình chuyển hóa nhanh và trung bình, dựa trên các allele gốc và đột biến. Đồng thời, luận án đề cập đến các nguyên nhân khác gây viêm gan mạn tính như vi rút viêm gan B, C, rượu, thuốc và tự miễn. Phương pháp nghiên cứu bao gồm việc so sánh ba nhóm đối tượng, trong đó có một nhóm nhiễm chất độc da cam/dioxin không viêm gan mạn tính (50 đối tượng) và một nhóm 90 người khỏe mạnh được chọn để xét nghiệm tính đa hình gen MDR1 và Cyp2C19 dựa trên các tiêu chí nghiêm ngặt như không có bệnh lý mạn tính, không sống tại vùng ô nhiễm dioxin, trên 18 tuổi và tự nguyện tham gia. Các chỉ số được đánh giá bao gồm triệu chứng thực thể, chỉ số hóa sinh gan mật (AST, ALT, Bilirubin TP), nồng độ dioxin trong máu (TEQ) và mô bệnh học. Quy trình nghiên cứu được thực hiện theo đúng nguyên tắc đạo đức, được Hội đồng đạo đức thông qua.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, theo thang đánh giá Metavir, hoạt độ viêm chủ yếu ở mức độ A1 và A2 (91%), mức độ xơ hóa F1 và F2 có tỷ lệ cao nhất (72,7%), không phát hiện tổn thương xơ hóa gan mức độ F3 và F4. Trong nhóm chủ cứu, tổn thương lưới nội bào giãn rộng và tạo thể đa xoắn được ghi nhận ở 100% trường hợp, kèm theo thâm nhiễm tế bào viêm và tổn thương ty thể. Tuy nhiên, không phát hiện tổn thương ở màng tế bào, màng nhân và nhân. Ngược lại, ở nhóm đối chứng, tổn thương màng tế bào, màng nhân và nhân phổ biến hơn. Nồng độ dioxin TEQ trung bình tăng dần theo mức độ xơ hóa gan từ F0 đến F2, với nhóm F2 có nồng độ cao hơn đáng kể so với nhóm F1 và F0. Các triệu chứng lâm sàng phổ biến ở bệnh nhân bao gồm mệt mỏi (81,8%) và chán ăn (84,8%). Nghiên cứu cũng chỉ ra mối liên quan có ý nghĩa thống kê giữa thời gian sống tại vùng ô nhiễm dioxin với mức độ xơ hóa gan.
Tải không giới hạn tất cả tài liệu, không cần chờ. Chỉ từ 199.000đ/tháng.
Xem gói hội viên