ĐỔI MỚI SỬ DỤNG DI TÍCH LỊCH SỬ Ở ĐỊA PHƯƠNG TRONG DẠY HỌC LỊCH SỬ VIỆT NAM TỪ 1858 ĐẾN 1945 Ở TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG TỈNH THỪA THIÊN HUẾ
Lí luận và Phương pháp dạy học Lịch sử
Luận án “Đổi mới sử dụng di tích lịch sử ở địa phương trong dạy học lịch sử Việt Nam từ 1858 đến 1945 ở trường trung học phổ thông tỉnh Thừa Thiên Huế” tập trung giải quyết nhu cầu cấp thiết về đổi mới giáo dục trong bối cảnh Cách mạng công nghiệp 4.0 và Nghị quyết số 29/NQ/TW, hướng đến phát triển phẩm chất, năng lực học sinh. Đổi mới dạy học Lịch sử coi trọng việc sử dụng các phương tiện trực quan và mở rộng không gian dạy học, trong đó di tích lịch sử (DTLS) được xem là nguồn tư liệu gốc quý giá, góp phần bồi dưỡng kiến thức, phẩm chất và năng lực cho học sinh.
Tỉnh Thừa Thiên Huế có bề dày lịch sử, văn hóa với hệ thống DTLS phong phú, đa dạng liên quan đến lịch sử Việt Nam giai đoạn 1858-1945, tạo ưu thế nổi bật cho việc dạy học. Tuy nhiên, thực trạng sử dụng DTLS ở các trường THPT tại đây còn nhiều bất cập, chủ yếu dựa vào tài liệu minh họa thay vì khai thác trực tiếp, dẫn đến hiệu quả chưa cao. Luận án đặt ra giả thuyết rằng việc xác định nội dung DTLS cần thiết và đề xuất giải pháp đổi mới sử dụng DTLS tại địa phương sẽ góp phần nâng cao chất lượng dạy học Lịch sử.
Nghiên cứu này khẳng định vai trò, ý nghĩa của việc đổi mới sử dụng DTLS, đánh giá thực trạng, xác định hệ thống DTLS cần khai thác và đề xuất các giải pháp đổi mới toàn diện, đồng bộ từ mục tiêu, nội dung, hình thức đến biện pháp tổ chức dạy học và kiểm tra đánh giá theo định hướng phát triển phẩm chất, năng lực. Kết quả thực nghiệm sư phạm đã chứng minh tính khả thi và hiệu quả của các giải pháp đề xuất, góp phần làm phong phú thêm lý luận và phương pháp dạy học bộ môn, đồng thời cung cấp tài liệu tham khảo và kinh nghiệm thực tiễn cho giáo viên, sinh viên và nghiên cứu sinh trong ngành.