QUAN HỆ GIỮA VĂN HÓA TỔ CHỨC, HÀNH VI CHIA SẺ TRI THỨC VÀ HIỆU QUẢ CÔNG VIỆC CỦA NHÂN VIÊN NGÂN HÀNG THƯƠNG MẠI CỔ PHẦN TẠI TP. HỒ CHÍ MINH
Quản trị kinh doanh
Luận án tiến sĩ này nghiên cứu mối quan hệ giữa văn hóa tổ chức (VHTC), hành vi chia sẻ tri thức (CSTT) và hiệu quả công việc (HQCV) của nhân viên tại các ngân hàng thương mại cổ phần (NHTMCP) ở TP. Hồ Chí Minh. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, việc phát triển VHTC, đặc biệt là văn hóa CSTT, được xem là yếu tố then chốt để tối đa hóa năng lực làm việc và HQCV. Nghiên cứu chỉ ra rằng các công trình trước đây còn thiếu tính thực tiễn, sự hoàn thiện về mặt khoa học-lý luận, và chưa tập trung đầy đủ vào lĩnh vực ngân hàng, đặc biệt là nhân viên NHTMCP.
Mục tiêu tổng quát của luận án là xác định mối quan hệ này, đo lường tác động trực tiếp của các nhân tố đến HQCV, từ đó đề xuất các hàm ý quản trị nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động của NHTMCP. Các mục tiêu cụ thể bao gồm hình thành mô hình tác động, đánh giá mức độ tác động của VHTC đến CSTT và HQCV, và đề xuất các giải pháp quản trị. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào nhân viên NHTMCP tại các phòng giao dịch chi nhánh ở TP.HCM trong giai đoạn từ tháng 6/2020 đến tháng 10/2020.
Nghiên cứu áp dụng phương pháp hỗn hợp, kết hợp nghiên cứu định tính (phân tích tổng hợp, phỏng vấn chuyên gia) và định lượng (thu thập dữ liệu từ 569 phiếu khảo sát hợp lệ, xử lý bằng SPSS và Amos, sử dụng các phân tích độ tin cậy, EFA, CFA, SEM, đa nhóm). Những đóng góp mới của luận án bao gồm việc bổ sung kiến thức học thuật về xác định HQCV thông qua VHTC và CSTT, đồng thời đề xuất các chiến lược cải thiện VHTC thông qua cơ cấu tổ chức để thúc đẩy môi trường CSTT. Luận án cũng áp dụng qui trình tối ưu hóa đa mục tiêu AHP trong việc phân tích và lựa chọn chính sách.
Kết quả nghiên cứu cho thấy mô hình 9 nhân tố độc lập với 47 biến quan sát có mức độ phù hợp tốt, trong đó các nhân tố như sự lãnh đạo, cơ cấu tổ chức, định hướng đầu ra, mức độ cởi mở, cống hiến tri thức, thu nhận tri thức, thái độ, năng lực và môi trường đều tác động tích cực đến hành vi CSTT và HQCV của nhân viên NHTMCP, với các mức độ ảnh hưởng khác nhau. Đặc biệt, cơ cấu tổ chức là nhân tố dự báo quan trọng nhất đối với VHTC. Các hàm ý quản trị được đề xuất tập trung vào chính sách nâng lương, đào tạo kỹ năng, xây dựng cấu trúc tổ chức tinh gọn, hiệu quả, và tạo môi trường làm việc thân thiện để thúc đẩy CSTT.
Luận án cũng chỉ ra các hạn chế về phạm vi và số lượng nhân tố khảo sát, đồng thời gợi mở các hướng nghiên cứu tiếp theo về tác động của biến nhân khẩu học, ảnh hưởng của VHTC đến phong cách lãnh đạo, lợi nhuận doanh nghiệp qua CSTT, và mở rộng sang các loại hình ngân hàng hoặc lĩnh vực khác.