Phong trào yêu nước chống Pháp ở Nam Kỳ giai đoạn 1885-1918
Lịch sử Việt Nam
Luận án "Phong trào yêu nước chống Pháp ở Nam Kỳ giai đoạn 1885-1918" của Đặng Thị Huế tập trung nghiên cứu một giai đoạn lịch sử quan trọng, đánh dấu sự chuyển biến căn bản của phong trào yêu nước từ khuynh hướng phong kiến sang dân chủ tư sản tại Nam Kỳ. Đề tài này có ý nghĩa quan trọng và cần thiết do bức tranh về phong trào trong giai đoạn này vẫn còn bỏ ngỏ, chưa có công trình nào nghiên cứu một cách chuyên sâu và có hệ thống.
Mục đích nghiên cứu là phục dựng một cách chuyên sâu và có hệ thống bức tranh về phong trào yêu nước chống Pháp ở Nam Kỳ từ năm 1885 đến 1918. Trên cơ sở đó, luận án đánh giá một cách khách quan, khoa học về tính chất, đặc điểm và tác động của phong trào đối với tiến trình phát triển lịch sử Nam Kỳ đầu thế kỷ XX. Nhiệm vụ nghiên cứu bao gồm phân tích các yếu tố về vị trí địa lý, dân cư, kinh tế xã hội tác động đến phong trào; đi sâu nghiên cứu diễn biến, kết quả để làm rõ sự chuyển biến khuynh hướng; và làm rõ tính chất, đặc điểm, tác động của phong trào.
Phạm vi nghiên cứu của luận án giới hạn trong giai đoạn 1885-1918, trên địa bàn 6 tỉnh Nam Kỳ thời Pháp cai trị (Gia Định, Biên Hòa, Định Tường, Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên), tập trung vào các phong trào và hình thức biểu hiện của chúng. Luận án đóng góp vào việc khôi phục đầy đủ, chuyên sâu và có hệ thống bức tranh sinh động về phong trào, đồng thời làm rõ các yếu tố ảnh hưởng, từ đó đưa ra những nhận định, đánh giá khách quan, khoa học.
Kết luận của luận án chỉ ra rằng chính sách cai trị hà khắc, bóc lột của thực dân Pháp đã đẩy đời sống nhân dân Nam Kỳ vào bần cùng, là nguyên nhân sâu xa của các phong trào. Giai đoạn 1885-1896 chứng kiến các cuộc khởi nghĩa theo khuynh hướng phong kiến như Phan Văn Hớn, Ngô Lợi, Đào Công Bửu, nhưng đều thất bại do hệ tư tưởng lạc hậu. Bước sang đầu thế kỷ XX, các phong trào theo khuynh hướng dân chủ tư sản như Đông Du, Minh Tân, Hội kín cũng không thành công, phản ánh sự khủng hoảng về đường lối và giai cấp lãnh đạo. Mặc dù thất bại, các phong trào này thể hiện tính chất yêu nước và nhân dân sâu sắc, đồng thời đánh dấu sự chuyển biến từ tính chất phong kiến sang dân chủ tư sản. Chúng cũng có tác động lớn, ảnh hưởng đến các phong trào đấu tranh kế tiếp trong khu vực.