NGHIÊN CỨU TÁC DỤNG CỦA PHƯƠNG PHÁP ĐẠI TRƯỜNG CHÂM TRONG ĐIỀU TRỊ CHỨNG ĐAU VÀ PHỤC HỒI VẬN ĐỘNG CỘT SỐNG CỔ DO THOÁI HOÁ
Y học cổ truyền (Mã số: 9720113)
Luận án "Nghiên cứu tác dụng của phương pháp Đại trường châm trong điều trị chứng đau và phục hồi vận động cột sống cổ do thoái hóa" giải quyết tính cấp thiết của bệnh thoái hóa cột sống cổ (THCSC) – một bệnh lý phổ biến, gây đau và hạn chế vận động. Mặc dù các phương pháp điều trị hiện đại và Y học cổ truyền khác đã có kết quả, nhưng chưa có công trình khoa học chuyên sâu nào khẳng định hiệu quả của Đại trường châm một cách bài bản.
Mục tiêu của nghiên cứu là mô tả một số đặc điểm của bệnh nhân THCSC, đánh giá tác dụng của phương pháp Đại trường châm trong điều trị chứng đau và phục hồi chức năng vận động, đồng thời đánh giá tác dụng này thông qua các chỉ số sinh lý và hóa sinh. Về mặt khoa học, luận án đã nghiên cứu các chỉ số lâm sàng (mức độ đau theo thang VAS, tầm vận động cột sống cổ, mức độ ảnh hưởng của đau với chức năng sinh hoạt hàng ngày qua bộ câu hỏi NPQ), các chỉ số sinh lý (ngưỡng đau, điện cơ bề mặt) và các chỉ số hóa sinh (hàm lượng β-endorphin, catecholamin trong máu) để cung cấp bằng chứng khách quan, chứng minh Đại trường châm có hiệu quả điều trị đau và phục hồi chức năng vận động cột sống cổ tốt hơn so với phương pháp Hào châm. Về thực tiễn, đề tài đáp ứng nhu cầu điều trị THCSC ngày càng tăng ở Việt Nam, cung cấp một phương pháp hiệu quả, ít tác dụng phụ và có thể áp dụng rộng rãi tại các tuyến y tế cơ sở.
Luận án được trình bày trong 131 trang, gồm 7 phần chính: Đặt vấn đề, Tổng quan tài liệu, Đối tượng và phương pháp nghiên cứu, Kết quả nghiên cứu, Bàn luận, Kết luận và Kiến nghị.
Nghiên cứu được thực hiện theo phương pháp thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên có đối chứng trên 120 bệnh nhân THCSC tại Bệnh viện Châm cứu TW, chia thành hai nhóm: nhóm Đại trường châm (60 bệnh nhân) và nhóm Hào châm (60 bệnh nhân). Các chỉ tiêu đánh giá bao gồm mức độ đau (VAS), ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày (NPQ), tầm vận động cột sống cổ, ngưỡng đau, điện cơ bề mặt, và hàm lượng β-endorphin, adrenalin, noradrenalin trong máu.
Kết quả cho thấy, sau 7 lần điều trị, nhóm Đại trường châm đạt hiệu quả giảm đau đáng kể (VAS giảm từ 5,77 xuống 0,48 điểm), cải thiện tầm vận động (78,4% đạt mức tốt) và giảm ảnh hưởng đau đến sinh hoạt hàng ngày (81,7% đạt mức tốt), vượt trội hơn so với nhóm Hào châm (p < 0,05 hoặc p < 0,01). Các chỉ số sinh lý như ngưỡng đau tăng cao hơn và cường độ điện cơ cơ sở giảm, cường độ điện co cơ tối đa tăng có ý nghĩa thống kê ở nhóm Đại trường châm. Đặc biệt, hàm lượng β-endorphin trong máu tăng đáng kể ở nhóm Đại trường châm (p < 0,01), cho thấy cơ chế giảm đau nội sinh được kích hoạt mạnh mẽ hơn.