NGHIÊN CỨU CHỨC NĂNG THẤT TRÁI TRƯỚC VÀ SAU ĐIỀU TRỊ TÁI ĐỒNG BỘ CƠ TIM CẤY CRT Ở BỆNH NHÂN SUY TIM NẶNG BẰNG SIÊU ÂM ĐÁNH DẤU MÔ
Y học
Luận án này tập trung nghiên cứu chức năng thất trái trước và sau điều trị tái đồng bộ cơ tim cấy (CRT) ở bệnh nhân suy tim nặng bằng siêu âm đánh dấu mô. Suy tim đang là một vấn đề sức khỏe cộng đồng nghiêm trọng với tỉ lệ mắc bệnh và tử vong cao, đặc biệt ở người cao tuổi. Mặc dù phương pháp cấy CRT đã được chứng minh hiệu quả trên thế giới, nhưng tại Việt Nam và các nước Đông Nam Á, số lượng nghiên cứu và bệnh nhân được điều trị bằng phương pháp này còn hạn chế, làm nổi bật tính cấp thiết của đề tài.
Nghiên cứu đóng góp bằng chứng quan trọng, khẳng định siêu âm Doppler mô cơ tim và siêu âm đánh dấu mô cơ tim là phương pháp đánh giá chức năng tim chính xác, không xâm lấn, không tốn kém và an toàn, cần thiết cho việc theo dõi bệnh nhân suy tim trước và sau cấy CRT.
Mục tiêu chính của luận án là khảo sát diễn biến lâm sàng, cận lâm sàng và đánh giá biến đổi chức năng thất trái bằng siêu âm đánh dấu mô, đối chiếu với siêu âm tim thường quy ở nhóm bệnh nhân suy tim nặng được điều trị CRT.
Nghiên cứu được tiến hành trên 33 bệnh nhân suy tim nặng (NYHA III-IV, EF ≤ 35%, nhịp xoang, đã được điều trị nội khoa tối ưu) tại Viện Tim mạch quốc gia Việt Nam và Bệnh viện Bạch Mai từ cuối năm 2015 đến tháng 12 năm 2021. Mỗi bệnh nhân được siêu âm tim 4 lần: trước cấy CRT, ngay sau cấy, sau 1 tháng và sau 3 tháng.
Kết quả cho thấy sự cải thiện đáng kể sau cấy CRT:
Nghiên cứu cũng chỉ ra mối tương quan có ý nghĩa thống kê giữa các chỉ số Doppler mô cơ tim và sức căng toàn bộ với tuổi của bệnh nhân, cũng như mối tương quan giữa các thông số siêu âm tim với thời gian phức bộ QRS và IVRT.