ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÃNH ĐẠO CÔNG TÁC DÂN VẬN Ở TÂY NGUYÊN TỪ NĂM 2001 ĐẾN NĂM 2010
LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Luận án "Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo công tác dân vận ở Tây Nguyên từ năm 2001 đến năm 2010" là một nghiên cứu chuyên sâu về Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, tập trung vào một giai đoạn và địa bàn chiến lược. Đề tài khẳng định công tác dân vận (CTDV) là nhiệm vụ quan trọng, có ý nghĩa chiến lược đối với sự nghiệp cách mạng, đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng và củng cố mối quan hệ gắn bó giữa Đảng và nhân dân.
Trong giai đoạn 2001-2010, Tây Nguyên là địa bàn đặc biệt quan trọng về kinh tế, chính trị, quốc phòng, an ninh, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều yếu tố mất ổn định do sự chống phá của các thế lực thù địch. Nhận thức sâu sắc vị trí này, Đảng đã kịp thời ban hành các chủ trương, giải pháp để tăng cường và đổi mới CTDV. Đặc biệt, Nghị quyết số 10-NQ/TW của Bộ Chính trị (khóa IX) và sự ra đời của Ban Chỉ đạo Tây Nguyên đã đánh dấu bước ngoặt, định hướng cho việc phát triển toàn diện vùng, trong đó CTDV là giải pháp cốt yếu để xây dựng "thế trận lòng dân" vững chắc.
Qua nghiên cứu, luận án chỉ ra rằng sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng đối với CTDV tại Tây Nguyên đã đạt được nhiều thành công, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội, giữ vững an ninh chính trị, xây dựng hệ thống chính trị cơ sở vững mạnh, giải quyết các vấn đề dân tộc, tôn giáo và tăng cường khối đại đoàn kết. Đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân được nâng cao, dân chủ xã hội được phát huy.
Tuy nhiên, luận án cũng thẳng thắn chỉ rõ những hạn chế, yếu kém. Đó là việc một số cấp ủy đảng, chính quyền chưa nhận thức sâu sắc về vai trò của CTDV, dẫn đến sự lãnh đạo còn buông lỏng, chưa nắm chắc tình hình cơ sở. Nội dung và phương pháp CTDV còn chậm đổi mới, đơn giản, chưa phù hợp với từng đối tượng. Hệ thống chính trị cơ sở, đặc biệt ở vùng dân tộc thiểu số và tôn giáo, chưa đáp ứng yêu cầu. Sự phối hợp giữa các lực lượng làm CTDV chưa chặt chẽ, đồng bộ. Những hạn chế này một phần do sự chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch và những khó khăn nội tại của vùng.
Từ những phân tích đó, luận án đúc kết các kinh nghiệm quý báu như: thường xuyên tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức về CTDV; kết hợp chặt chẽ CTDV với phát triển kinh tế - xã hội và quốc phòng, an ninh; bám sát cơ sở, đáp ứng nhu cầu thực tế; chăm lo xây dựng hệ thống chính trị cơ sở vững mạnh; và lãnh đạo phối hợp chặt chẽ các lực lượng tham gia. Những kinh nghiệm này có giá trị quan trọng để tiếp tục đổi mới và nâng cao hiệu quả CTDV của Đảng, góp phần xây dựng Tây Nguyên ổn định và phát triển bền vững trong tương lai.
1. Tính cấp thiết của đề tài
2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
2.1. Mục đích nghiên cứu
2.2. Nhiệm vụ nghiên cứu
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
3.1. Đối tượng nghiên cứu
3.2. Phạm vi nghiên cứu
4. Cơ sở lý luận, phương pháp nghiên cứu và nguồn tư liệu
4.1. Cơ sở lý luận
4.2. Phương pháp nghiên cứu
4.3. Nguồn tư liệu
5. Đóng góp mới của luận án
6. Ý nghĩa lý luận, thực tiễn của luận án
7. Kết cấu của luận án
1.1. NHỮNG CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN
1.2. KHÁI QUÁT KẾT QUẢ CÁC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ LUẬN ÁN TIẾP TỤC GIẢI QUYẾT
1.2.1. Kết quả nghiên cứu của các công trình đã công bố
1.2.2. Những vấn đề luận án tiếp tục giải quyết
2.1. ĐẶC ĐIỂM TÌNH HÌNH TÂY NGUYÊN VÀ CÔNG TÁC DÂN VẬN Ở TÂY NGUYÊN TRƯỚC NĂM 2001
2.1.1. Đặc điểm tự nhiên, kinh tế, văn hóa, xã hội tác động đến công tác dân vận ở Tây Nguyên
2.1.2. Thực trạng công tác dân vận ở Tây Nguyên trước năm 2001
2.2. CHỦ TRƯƠNG CỦA ĐẢNG VỀ CÔNG TÁC DÂN VẬN Ở TÂY NGUYÊN TỪ NĂM 2001 ĐẾN NĂM 2005
2.3. QUÁ TRÌNH CHỈ ĐẠO THỰC HIỆN CÔNG TÁC DÂN VẬN CỦA ĐẢNG Ở TÂY NGUYÊN TỪ NĂM 2001 ĐẾN NĂM 2005
3.1. TÌNH HÌNH MỚI VÀ CHỦ TRƯƠNG CỦA ĐẢNG VỀ CÔNG TÁC DÂN VẬN Ở TÂY NGUYÊN TỪ NĂM 2006 ĐẾN NĂM 2010
3.1.1. Tình hình mới tác động đến công tác dân vận ở Tây Nguyên
3.1.2. Chủ trương của Đảng về đẩy mạnh công tác dân vận ở Tây Nguyên
3.2. QUÁ TRÌNH CHỈ ĐẠO ĐẨY MẠNH CÔNG TÁC DÂN VẬN CỦA ĐẢNG Ở TÂY NGUYÊN TỪ NĂM 2006 ĐẾN NĂM 2010
4.1. MỘT SỐ NHẬN XÉT
4.1.1. Ưu điểm và nguyên nhân
4.1.1.1. Ưu điểm
4.1.1.2. Nguyên nhân của ưu điểm
4.1.2. Hạn chế và nguyên nhân
4.1.2.1. Hạn chế
4.1.2.2. Nguyên nhân của hạn chế
4.2. MỘT SỐ KINH NGHIỆM
4.2.1. Thường xuyên làm tốt công tác tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức của các cấp ủy đảng, chính quyền, đoàn thể và xã hội về công tác dân vận trên địa bàn Tây Nguyên
4.2.2. Kết hợp chặt chẽ giữa công tác dân vận với phát triển kinh tế - xã hội, đảm bảo quốc phòng, an ninh và tăng cường khối đại đoàn kết các dân tộc ở Tây Nguyên
4.2.3. Thường xuyên bám sát cơ sở, đáp ứng nhu cầu thực tế của địa phương
4.2.4. Chăm lo xây dựng hệ thống chính trị cơ sở vững mạnh, phát huy vai trò của những người có uy tín trong đồng bào dân tộc thiểu số và đồng bào có đạo
4.2.5. Lãnh đạo phối hợp chặt chẽ, phát huy sức mạnh tổng hợp của các lực lượng tham gia công tác dân vận trên địa bàn