Tên luận án cụ thể không được nêu rõ trong tài liệu cung cấp. Tuy nhiên, đề tài luận án tập trung vào "Huy động vốn cho phát triển công nghiệp công nghệ cao ở thành phố Hà Nội".
Khoa học kinh tế chính trị.
Tài liệu nhấn mạnh vai trò quyết định của vốn đối với sự phát triển của mọi lĩnh vực đời sống xã hội, đặc biệt là công nghiệp công nghệ cao, trong bối cảnh cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư (4.0). Đảng và Nhà nước Việt Nam chủ trương ưu tiên phát triển lĩnh vực này nhằm củng cố sức mạnh, an ninh quốc gia, nâng cao năng suất, hiệu quả nền kinh tế, đảm bảo phát triển bền vững và duy trì lợi thế cạnh tranh.
Luận án tập trung nghiên cứu thực trạng huy động vốn cho phát triển công nghiệp công nghệ cao tại thành phố Hà Nội, đánh giá những thành tựu, hạn chế, nguyên nhân và các vấn đề cần giải quyết. Mục tiêu cuối cùng là đề xuất các quan điểm và giải pháp nhằm huy động vốn hiệu quả cho lĩnh vực này tại Hà Nội đến năm 2035. Đối tượng nghiên cứu là hoạt động huy động vốn cho phát triển công nghiệp công nghệ cao, với phạm vi nghiên cứu bao gồm huy động vốn dưới dạng tiền tệ theo quy trình (xây dựng kế hoạch, hoàn thiện cơ chế, thực hiện thông qua các hình thức như ngân sách nhà nước, tín dụng, doanh nghiệp, trái phiếu, vốn nước ngoài) và đánh giá kết quả tại Hà Nội.
Luận án sử dụng phương pháp luận của chủ nghĩa Mác - Lênin, kết hợp với các phương pháp nghiên cứu khoa học kinh tế chính trị như trừu tượng hóa khoa học, biện chứng duy vật, điều tra, thống kê, so sánh, phân tích tổng hợp. Các khái niệm về công nghiệp công nghệ cao (ngành kinh tế - kỹ thuật ứng dụng công nghệ cao, tạo ra sản phẩm/dịch vụ chất lượng vượt trội, giá trị gia tăng cao) và huy động vốn cho phát triển công nghiệp công nghệ cao tại Hà Nội (hoạt động tích cực của các chủ thể nhằm điều động, tập trung vốn) được làm rõ.
Thực trạng huy động vốn tại Hà Nội cho thấy những thành tựu trong việc chủ động xây dựng kế hoạch và đa dạng hóa hình thức huy động vốn (ngân sách, tín dụng, doanh nghiệp, FDI, ODA). Tuy nhiên, vẫn tồn tại hạn chế về tính bất cập, thiếu thống nhất và khả thi của kế hoạch, cùng với cơ chế, chính sách chưa đồng bộ. Các nguyên nhân được phân tích bao gồm cả yếu tố khách quan (xu thế toàn cầu hóa, thành tựu khoa học công nghệ, chính sách của Đảng và Nhà nước) và chủ quan (sự quan tâm của cấp ủy, chính quyền Hà Nội, khai thác thế mạnh của Thành phố). Luận án cũng chỉ ra những vấn đề cốt lõi cần giải quyết như mâu thuẫn giữa yêu cầu về vốn và vai trò của các chủ thể, cũng như hiệu quả sử dụng vốn.
Trên cơ sở đó, luận án đề xuất các quan điểm và giải pháp, trong đó nhấn mạnh việc huy động vốn trong nước là chủ yếu, chú trọng vốn nước ngoài, tăng cường hợp tác, liên kết, và phát huy vai trò của các chủ thể. Các giải pháp cụ thể bao gồm hoàn thiện kế hoạch, cơ chế chính sách (ngân sách, tín dụng), đổi mới chính sách khuyến khích đầu tư, tạo lập môi trường kinh doanh thuận lợi và đa dạng hóa các hình thức huy động vốn.