info@luanan.net.vn
Luận án PDF

Luận án Nghiên cứu tần suất và các yếu tô nguy cơ của tăng áp lực khoang bụng ở các bệnh nhân chăm sóc tích cưc

Năm2015
Lĩnh vựcY tế - Sức khoẻ
Ngôn ngữTiếng Việt

Mô tả tài liệu

Ngành:

Y học (Hồi sức cấp cứu và Phẫu thuật)

Tóm tắt nội dung tài liệu:

Văn bản này cung cấp một cái nhìn tổng quan lịch sử về sự phát triển trong hiểu biết y học về tăng áp lực khoang bụng (TALKB) và hội chứng chèn ép khoang bụng (HCCEKB). Lịch sử nghiên cứu bắt đầu từ năm 1863 khi Marey và sau đó là Burt (1870) chứng minh tác động của tăng áp lực khoang bụng lên chức năng hô hấp. Đến năm 1890, Henricius đã nghiên cứu trên động vật, chỉ ra rằng áp lực khoang bụng cao có thể làm giảm hoạt động cơ hoành, dẫn đến tăng áp lực lồng ngực, suy hô hấp và gây tử vong. Tuy nhiên, giả thuyết suy hô hấp là nguyên nhân tử vong chính đã bị Emerson bác bỏ vào năm 1911, khi ông chứng minh rằng nguyên nhân tử vong ở động vật bị tăng áp lực khoang bụng nặng chủ yếu là do trụy tim mạch.

Bên cạnh chức năng hô hấp, tác động bất lợi của tăng áp lực khoang bụng lên chức năng thận và giảm bài tiết nước tiểu đã được Wendt xác định lần đầu vào năm 1876. Sự hồi phục chức năng thận sau khi giải áp khoang bụng sau đó được Thorington và Schmidt chứng minh vào năm 1923. Công trình của Bradley vào năm 1947 đánh dấu sự khởi đầu của nghiên cứu cơ bản về tác động sinh lý của áp lực khoang bụng lên chức năng thận ở người.

Về phương pháp đo lường, mặc dù việc đo áp lực khoang bụng qua bàng quang, dạ dày và đại tràng đã phổ biến ở động vật từ những năm 1920-1930, nhưng phải đến năm 1970, Söderberg mới mô tả mối tương quan chặt chẽ giữa áp lực khoang bụng và áp lực bàng quang ở người. Đầu những năm 1980, các nhà nghiên cứu như Kashtan, Harman và Richards đã khẳng định tăng áp lực khoang bụng là nguyên nhân gây thiểu niệu và suy thận không giải thích được ở bệnh nhân sau phẫu thuật, đồng thời báo cáo lợi ích đáng kể của việc giải áp khoang bụng trong phục hồi chức năng thận và cải thiện kết quả điều trị khi áp lực khoang bụng vượt quá 25 mmHg.

Sự phát triển của phẫu thuật nội soi vào cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990 đã thúc đẩy nhiều nghiên cứu lâm sàng, mở rộng hiểu biết về tác động nguy hiểm của tăng áp lực khoang bụng không chỉ lên tim phổi và thận mà còn lên hệ tiêu hóa, gan và não. Hai bài phân tích tổng hợp vào năm 1995 và 1996 đã tạo nền tảng vững chắc, mở ra hàng loạt các công trình nghiên cứu sâu rộng hơn về TALKB và HCCEKB, đặc biệt trong lĩnh vực hồi sức tích cực. Đỉnh điểm của sự quan tâm y khoa là hội nghị quốc tế đầu tiên về tăng áp lực khoang bụng và hội chứng chèn ép khoang bụng được tổ chức vào năm 2001. Tiếp đó, hội nghị lần thứ hai vào năm 2004 tại Úc đã dẫn đến sự thành lập của Hiệp hội Thế giới về Hội chứng chèn ép khoang bụng (WSACS). WSACS sau đó đã ban hành đồng thuận về các định nghĩa thống nhất và khuyến cáo liên quan đến TALKB và HCCEKB vào năm 2006, và được cập nhật bổ sung vào năm 2013, góp phần chuẩn hóa chẩn đoán và quản lý các tình trạng này trong thực hành lâm sàng.

Mục lục chi tiết:

  • CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÀI LIỆU
    • 1.1. Lịch sử của vấn đề nghiên cứu
    • 1.2. Tăng áp lực khoang bụng và hội chứng chèn ép khoang bụng

Tài liệu liên quan