Đăng nhập để tải tài liệu không giới hạn
Tham gia 8.000+ người dùng Thư Viện Luận Án
Học viện KHXH - Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam
Hoàng Thị Tâm
Luận án Tự truyện Việt Nam đương đại – Nghiên cứu từ xã hội học văn học
Chuyên ngành: Khoa học xã hội
Luận án
2016
1Đăng nhập để xem toàn bộ nội dung
Đăng nhập ngayMục lục
1. Lời nói đầu .......................... 3
2. Chương 1: Giới thiệu ............ 7
3. Chương 2: Nội dung nghiên cứu .. 28
4. Kết luận ................................ 70
Thông tin này không được cung cấp trong văn bản.
Thông tin này không được cung cấp trong văn bản.
Nội dung tài liệu tập trung vào việc phân tích tính cấp thiết của việc nghiên cứu thể loại tự truyện Việt Nam, đặc biệt là những chuyển biến và đặc điểm nổi bật của nó qua các giai đoạn lịch sử. Từ đầu thế kỷ 20, tự truyện đã xuất hiện với tác phẩm "Giấc mộng lớn" của Tản Đà (1929) và phát triển sôi nổi trong giai đoạn 1930-1945. Tuy nhiên, sau đó thể loại này gần như vắng bóng trên diễn đàn văn học cho đến cuối thế kỷ 20 và nở rộ trở lại như một phong trào vào những thập niên đầu thế kỷ 21.
Điểm khác biệt đáng chú ý ở giai đoạn sau là sự không thuần nhất của thể loại: các dấu hiệu thể loại bộc lộ không tập trung, khi đậm đặc, khi mờ nhạt. Đặc biệt, kể từ năm 2006 với sự xuất hiện của "Yêu và Sống" của Lê Vân, tự truyện Việt Nam đã chuyển hướng rõ rệt, giảm tính chất tiểu thuyết và tăng cường tính chất phi hư cấu. Cái Tôi trong tự truyện được bộc lộ ở nhiều chiều kích đa dạng hơn, bao gồm cái tôi nghề nghiệp, cái tôi khác biệt, cái tôi vượt khó, khiến cho quan niệm về tự truyện của nhà nghiên cứu Pháp P. Lejeune trở nên quá chật hẹp. Điều này dẫn đến sự xuất hiện của nhiều biến thể như tự truyện – tiểu thuyết, tự truyện – hồi ký, tự truyện – du ký, tạo nên một dáng vẻ không thuần nhất cho thể loại. Những chuyển biến này được nhận định là phản ánh rõ nét sự chuyển biến của tinh thần xã hội Việt Nam trong bối cảnh lịch sử từ đầu thế kỷ đến nay.
Tài liệu cũng đề cập đến nhận định của nhà nghiên cứu Đoàn Cầm Thi (2008) về việc "truyền thống văn hóa vốn đề cao dân tộc, cộng đồng", cùng với "Đạo Khổng và chủ nghĩa tập thể" đã cản trở sự phát triển của thể loại tự truyện do kìm hãm sự bộc lộ cá nhân. Tuy nhiên, tác giả tài liệu cho rằng những nhận định này chưa được triển khai một cách hệ thống hoặc chỉ quan sát từ vận động nội tại của tự sự văn học mà chưa phân tích mối quan hệ này một cách cặn kẽ. Dẫn chiếu quan điểm của J.P. Sartre (1948) trong tác phẩm "Văn học là gì?", tài liệu nhấn mạnh rằng văn học là một quá trình xã hội, được tạo thành từ sự kết hợp giữa hành động của nhà văn và độc giả. Do đó, để lý giải những đặc điểm nội tại của tự truyện, cần phải đặt nó vào hệ thống và quá trình của nó, tức là quan sát cặn kẽ mối quan hệ giữa xã hội và thể loại.
Tải không giới hạn tất cả tài liệu, không cần chờ. Chỉ từ 199.000đ/tháng.
Xem gói hội viên