NĂNG LỰC CẠNH TRANH ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH TỈNH HÒA BÌNH
Quản trị kinh doanh
Luận án "Năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch tỉnh Hòa Bình" của Bùi Ngọc Tú tập trung nghiên cứu một trong những thách thức lớn đối với ngành du lịch Việt Nam nói chung và tỉnh Hòa Bình nói riêng: nâng cao năng lực cạnh tranh điểm đến. Trong bối cảnh du lịch toàn cầu phát triển mạnh mẽ và cạnh tranh gay gắt, tỉnh Hòa Bình, với tiềm năng về văn hóa đa dạng và điều kiện tự nhiên phong phú, có cơ hội phát triển du lịch thành ngành kinh tế mũi nhọn, tạo việc làm và thu nhập cho cộng đồng. Tuy nhiên, thực trạng phát triển chưa tương xứng với tiềm năng, đòi hỏi phải có những nghiên cứu thực tiễn và khả thi.
Mục tiêu chính của luận án là nghiên cứu và đề xuất hệ thống các giải pháp nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch tỉnh Hòa Bình. Để đạt được mục tiêu này, luận án thực hiện ba nhiệm vụ chính: phát triển cơ sở lý luận về năng lực cạnh tranh điểm đến dựa trên góc độ thu hút khách hàng; phân tích, đánh giá thực trạng năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch tỉnh Hòa Bình, đồng thời chỉ ra những thành công, hạn chế và nguyên nhân; và đề xuất các giải pháp cụ thể nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch tỉnh Hòa Bình đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2030.
Phạm vi nghiên cứu tập trung vào năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch trên địa bàn tỉnh Hòa Bình, xem xét năng lực cạnh tranh điểm đến như là năng lực cạnh tranh sản phẩm. Dữ liệu thứ cấp được thu thập trong giai đoạn 2015-2019, và dữ liệu sơ cấp được điều tra khảo sát trong năm 2018-2019 thông qua phỏng vấn chuyên gia và khảo sát du khách. Các phương pháp thống kê mô tả, kiểm định Cronbach's Alpha, phân tích nhân tố khám phá (EFA) và phân tích dự báo được sử dụng để xử lý dữ liệu.
Luận án đóng góp về mặt lý luận bằng cách phát triển cơ sở lý luận về năng lực cạnh tranh điểm đến trên góc độ năng lực cạnh tranh sản phẩm, tập trung vào hoạt động thu hút khách du lịch. Đồng thời, đề xuất thêm chỉ tiêu "sự kiện văn hóa thể thao" vào hệ thống đánh giá. Về mặt thực tiễn, luận án cung cấp đánh giá thực trạng năng lực cạnh tranh của du lịch Hòa Bình, chỉ ra các thành công, hạn chế, nguyên nhân, và đề xuất các giải pháp thiết thực. Kết quả nghiên cứu có thể được áp dụng làm tài liệu tham khảo cho Hòa Bình và các tỉnh miền núi phía Bắc có điều kiện phát triển du lịch tương đồng. Luận án xác định 07 nhóm yếu tố (tài nguyên du lịch, nhân lực du lịch, sản phẩm du lịch, cơ sở vật chất du lịch, quản trị điểm đến, doanh nghiệp du lịch, giá cả du lịch) với 32 biến quan sát có tác động mạnh mẽ đến năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch tỉnh Hòa Bình. Các giải pháp được đề xuất bao gồm phát triển nguồn nhân lực chiến lược, tạo sự khác biệt sản phẩm, nâng cao quản trị điểm đến, hiện đại hóa cơ sở vật chất, kiểm soát giá cả, cải cách thủ tục hành chính, tăng cường quảng bá và bảo vệ tài nguyên.