info@luanan.net.vn
Luận án DOC

Luận án Đánh giá mức độ rối loạn thần kinh tự chủ trên bệnh Parkinson và teo đa hệ thống

Năm2022
Lĩnh vựcY tế - Sức khoẻ
Ngôn ngữTiếng Việt, Tiếng Anh

Mô tả tài liệu

Tên luận án:

ĐÁNH GIÁ MỨC ĐỘ RỐI LOẠN THẦN KINH TỰ CHỦ TRÊN BỆNH PARKINSON VÀ TEO ĐA HỆ THỐNG

Ngành:

Thần Kinh

Tóm tắt nội dung tài liệu:

Hội chứng Parkinson và Teo đa hệ thống (MSA) là các bệnh thoái hóa thần kinh có tiên lượng và đáp ứng điều trị khác nhau, nhưng việc chẩn đoán phân biệt sớm trên lâm sàng, đặc biệt khi có rối loạn thần kinh tự chủ, gặp nhiều thách thức. Luận án này được thực hiện nhằm đánh giá mức độ rối loạn thần kinh tự chủ trên hai nhóm bệnh, so sánh các đặc điểm này, xác định độ nhạy và độ đặc hiệu của bộ test Ewing trong chẩn đoán phân biệt, và tìm mối liên quan với mức độ nặng của bệnh.

Nghiên cứu cắt ngang mô tả này đã khảo sát 82 bệnh nhân Parkinson và 45 bệnh nhân Teo đa hệ thống tại Bệnh viện Chuyên Khoa Ngoại Thần Kinh Quốc Tế từ tháng 5/2017 đến tháng 5/2019. Các bệnh nhân được thực hiện 6 test đánh giá chức năng thần kinh tự chủ, bao gồm 5 test tim mạch trong bộ Ewing và test ghi đáp ứng giao cảm da.

Kết quả cho thấy, rối loạn thần kinh tự chủ ở bệnh nhân Teo đa hệ thống nặng hơn và phổ biến hơn đáng kể so với bệnh Parkinson. Cụ thể, 100% bệnh nhân Teo đa hệ thống có ít nhất một test bất thường, trong đó 80% bất thường trên cả hai hệ giao cảm và đối giao cảm. Trong khi đó, ở nhóm Parkinson, 15,9% bình thường và 53,7% bất thường cả hai hệ. Điểm Ewing trung bình ở nhóm Teo đa hệ thống là 3,22, cao hơn có ý nghĩa so với 2,02 ở nhóm Parkinson (p < 0,001). Các test biến thiên nhịp tim với hít thở sâu, biến thiên huyết áp theo tư thế, vận động thể lực đẳng trường và ghi đáp ứng giao cảm da cũng cho thấy sự khác biệt có ý nghĩa về tỷ lệ bất thường giữa hai nhóm.

Tại điểm cắt Ewing 2,75, bộ test này đạt độ nhạy 69% và độ đặc hiệu 76% trong chẩn đoán phân biệt Teo đa hệ thống với Parkinson. Nghiên cứu cũng chỉ ra mối liên quan chặt chẽ giữa mức độ rối loạn thần kinh tự chủ với mức độ nặng của bệnh Parkinson (hệ số tương quan Pearson r = 0,731 với UPDRS phần III) và Teo đa hệ thống (hệ số tương quan Pearson r = 0,58 với UMSARS phần II). Bệnh nhân Parkinson giai đoạn muộn có mức độ rối loạn thần kinh tự chủ nặng hơn đáng kể so với giai đoạn sớm.

Những đóng góp mới của nghiên cứu bao gồm cỡ mẫu tương đối lớn và việc thực hiện đầy đủ các test, khẳng định giá trị của thang điểm Ewing trong hỗ trợ chẩn đoán phân biệt và theo dõi mức độ nặng của bệnh Parkinson và Teo đa hệ thống.

Mục lục chi tiết:

  • Mở đầu và mục tiêu nghiên cứu (3 trang)
  • Tổng quan tài liệu (33 trang)
  • Đối tượng và phương pháp nghiên cứu (18 trang)
  • Kết quả nghiên cứu (30 trang)
  • Bàn luận (33 trang)
  • Kết luận (1 trang)
  • Kiến nghị (1 trang)

Tài liệu liên quan