CÔNG TÁC XÃ HỘI ĐỐI VỚI HỌC SINH NGHIỆN INTERNET TỪ THỰC TIỄN TỈNH BÌNH ĐỊNH
Công tác xã hội
Luận án "Công tác xã hội đối với học sinh nghiện internet từ thực tiễn tỉnh Bình Định" của Nguyễn Văn Nga tập trung nghiên cứu lý luận và thực tiễn các hoạt động công tác xã hội (CTXH) nhằm can thiệp và hỗ trợ học sinh trung học cơ sở (THCS) nghiện internet tại tỉnh Bình Định. Mục đích chính là khảo sát thực trạng, tiến hành thực nghiệm tác động phương pháp CTXH cá nhân và đề xuất các giải pháp cụ thể để nâng cao hiệu quả của CTXH.
Nghiên cứu chỉ ra rằng nghiện internet là một vấn đề phổ biến ở học sinh THCS, với 35,7% học sinh được khảo sát có biểu hiện nghiện, trong đó chủ yếu ở mức độ nhẹ (61,7%) và vừa (37%). Hậu quả tiêu cực của nghiện internet được xác định trên nhiều khía cạnh như sức khỏe thể chất, tâm lý, học tập và hành vi. Các nguyên nhân chính bao gồm yếu tố chủ quan từ học sinh (mong muốn giải tỏa căng thẳng, thời gian rảnh) và yếu tố khách quan (ảnh hưởng từ bạn bè, áp lực học tập, thiếu sân chơi).
Thực trạng CTXH tại các trường THCS ở Bình Định cho thấy các hoạt động phòng ngừa như truyền thông, giáo dục nâng cao nhận thức và kỹ năng sống được triển khai ở mức cao nhất. Tuy nhiên, các hoạt động can thiệp như tham vấn, tư vấn, hỗ trợ chăm sóc sức khỏe và kết nối nguồn lực chỉ dừng lại ở mức trung bình. Các yếu tố ảnh hưởng mạnh nhất đến hiệu quả CTXH là nhận thức, thái độ, hoàn cảnh của học sinh nghiện và sự quan tâm, phối hợp từ phía gia đình.
Luận án đã thực nghiệm phương pháp CTXH cá nhân với một trường hợp nghiện internet nặng, cho thấy hiệu quả tích cực trong việc giảm mức độ nghiện, xóa bỏ suy nghĩ tiêu cực, hình thành kỹ năng và cải thiện các ảnh hưởng tiêu cực. Từ những kết quả này, nghiên cứu đề xuất sáu nhóm giải pháp toàn diện, bao gồm hoàn thiện hệ thống luật pháp, chính sách; nâng cao chất lượng đội ngũ nhân viên CTXH; đổi mới vai trò, trách nhiệm, cơ chế, chính sách trong nhà trường; nâng cao nhận thức của học sinh; phát huy vai trò của phụ huynh; và đổi mới nội dung, phương thức CTXH. Nghiên cứu cũng thừa nhận các hạn chế về công cụ chẩn đoán và phạm vi thực nghiệm.