Năng lực sáng tạo của học viên đào tạo sĩ quan cấp phân đội ở các nhà trường quân đội hiện nay.
Nghiên cứu sử dụng tổng hợp các phương pháp của khoa học chuyên ngành và liên ngành để làm rõ vấn đề dưới góc độ triết học.
Luận án tập trung nghiên cứu về năng lực sáng tạo của học viên đào tạo sĩ quan cấp phân đội tại các nhà trường quân đội hiện nay. Năng lực sáng tạo được xác định là một trong những năng lực rất quan trọng của con người, có vai trò to lớn đối với sự phát triển xã hội, tạo ra cái mới có tính hữu dụng. Đối với học viên sĩ quan cấp phân đội, năng lực này giúp họ phán đoán, suy xét, đưa ra quyết định nhanh chóng, tạo ra cái mới trong học tập, rèn luyện, góp phần hiện thực hóa chuẩn đầu ra của người sĩ quan toàn diện, đáp ứng yêu cầu xây dựng Quân đội cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.
Mặc dù các nhà trường quân đội đã quan tâm phát triển năng lực sáng tạo, nhưng thực trạng cho thấy còn tồn tại một số hạn chế, bất cập nhất định. Một bộ phận học viên chưa mạnh dạn đổi mới phương pháp học tập, rèn luyện, còn biểu hiện rập khuôn, máy móc, ngại đổi mới, dẫn đến kết quả chưa cao. Bối cảnh tình hình quân sự, quốc phòng thế giới, khu vực và tác động của Cách mạng khoa học và công nghệ, đặc biệt là công nghệ số, đang đặt ra yêu cầu ngày càng cao đối với chất lượng giáo dục và đào tạo sĩ quan. Do đó, việc nghiên cứu phát triển năng lực sáng tạo cho đối tượng này là vấn đề cơ bản và cấp thiết.
Mục đích của luận án là luận giải một số vấn đề lý luận, thực trạng năng lực sáng tạo của học viên sĩ quan cấp phân đội và trên cơ sở đó, đề xuất giải pháp cơ bản để phát triển năng lực này. Để đạt được mục đích, luận án đã tổng quan tình hình nghiên cứu liên quan đến đề tài. Luận án làm rõ quan niệm và cấu trúc năng lực sáng tạo, bao gồm tổng hòa các yếu tố tri thức, phương pháp tư duy, kỹ năng và thái độ tạo ra cái mới. Năng lực sáng tạo của học viên sĩ quan được cấu thành bởi tri thức, phương pháp tư duy, kỹ năng và thái độ của họ nhằm tạo ra cái mới trong học tập, rèn luyện, đáp ứng mục tiêu, yêu cầu đào tạo. Luận án cũng chỉ ra nhân tố chủ quan như động cơ, trách nhiệm, ý chí, bản lĩnh và tính tích cực, chủ động, sáng tạo là yếu tố chi phối năng lực này.
Về thực trạng, luận án chỉ ra rằng tri thức tạo ra cái mới của một bộ phận học viên còn thiếu hệ thống, chưa toàn diện; phương pháp tư duy chưa tốt; kỹ năng tạo cái mới chưa cao; và thái độ trong tạo ra cái mới còn biểu hiện chưa phù hợp. Luận án được thực hiện dựa trên thực tiễn công tác giáo dục và đào tạo ở các nhà trường quân đội, các đánh giá trong nghị quyết, chỉ thị của Đảng, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, cùng với số liệu khảo sát và kế thừa các công trình khoa học liên quan. Phương pháp nghiên cứu dựa vào chủ nghĩa duy vật biện chứng và duy vật lịch sử, sử dụng tổng hợp các phương pháp khoa học chuyên ngành và liên ngành.
Những đóng góp mới của luận án bao gồm việc đưa ra quan niệm và xác định nhân tố cơ bản quy định năng lực sáng tạo của học viên sĩ quan, đồng thời phân tích những vấn đề đặt ra và đề xuất giải pháp cơ bản phát triển năng lực này. Về ý nghĩa, luận án góp phần bổ sung, phát triển lý luận về năng lực sáng tạo của học viên sĩ quan và cung cấp cơ sở khoa học cho cấp ủy đảng, chính ủy, chính trị viên, người chỉ huy ở các nhà trường quân đội trong việc phát triển năng lực sáng tạo, cũng như làm tài liệu tham khảo trong nghiên cứu, giảng dạy, học tập.