TẠO ĐỘNG LỰC LAO ĐỘNG CHO ĐIỀU DƯỠNG VIÊN TRONG CÁC BỆNH VIỆN CÔNG LẬP TRÊN ĐỊA BÀN THÀNH PHỐ HÀ NỘI
Quản trị nhân lực
Luận án "Tạo động lực lao động cho điều dưỡng viên trong các bệnh viện công lập trên địa bàn thành phố Hà Nội" của Ngô Thị Hồng Nhung, thuộc chuyên ngành Quản trị nhân lực, được thực hiện vào năm 2022 tại Trường Đại học Lao động Xã hội.
Đề tài nghiên cứu tính cấp thiết của việc tạo động lực cho điều dưỡng viên (ĐDV) trong bối cảnh ngành y tế đóng vai trò quan trọng nhưng ĐDV tại các bệnh viện công lập thường đối mặt với đãi ngộ tài chính thấp và áp lực công việc cao, dẫn đến nguy cơ rời bỏ công việc. Mục đích chính của luận án là đề xuất các biện pháp nhằm nâng cao động lực lao động cho ĐDV tại các bệnh viện công lập trên địa bàn Hà Nội. Nhiệm vụ nghiên cứu bao gồm xác định các công cụ tạo động lực, xây dựng mô hình nghiên cứu tác động, đánh giá thực trạng và mức độ tác động của các công cụ này, từ đó đề xuất các giải pháp cụ thể. Phạm vi nghiên cứu tập trung vào các bệnh viện công lập tại Hà Nội với dữ liệu thu thập từ năm 2016 đến 2020.
Luận án đã tổng quan các nghiên cứu trong và ngoài nước về động lực lao động, chỉ ra khoảng trống về nghiên cứu chuyên sâu các công cụ tạo động lực và khía cạnh đánh giá động lực cho ĐDV trong bệnh viện công lập tại Việt Nam. Trên cơ sở lý luận, luận án xác định động lực lao động của ĐDV được đánh giá qua ba khía cạnh: hiệu quả làm việc, sự hài lòng với công việc và mức độ gắn bó với tổ chức. Tám công cụ tạo động lực chính được xác định bao gồm thù lao tài chính, điều kiện làm việc, đào tạo và phát triển nghề nghiệp, đánh giá và ghi nhận thành tích, mối quan hệ với lãnh đạo, đồng nghiệp, bệnh nhân và người nhà, cùng với sự trao quyền trong công việc.
Bằng cách sử dụng kết hợp phương pháp nghiên cứu định tính (phỏng vấn chuyên gia, phỏng vấn sâu ĐDV) và định lượng (khảo sát 385 phiếu hợp lệ, xử lý bằng SPSS Amos 20.0), nghiên cứu đã kiểm định các giả thuyết và khẳng định mô hình lý thuyết phù hợp. Kết quả cho thấy cả 8 công cụ tạo động lực đều có tác động dương đến động lực lao động của ĐDV, trong đó công cụ đào tạo và phát triển nghề nghiệp có tác động mạnh nhất, còn mối quan hệ với lãnh đạo có tác động yếu nhất.
Từ những kết quả này, luận án đề xuất sáu nhóm giải pháp chính nhằm nâng cao động lực lao động cho ĐDV, bao gồm: hoàn thiện chính sách tiền lương và phúc lợi; chính sách đào tạo, bồi dưỡng và cơ hội thăng tiến; cải thiện môi trường và điều kiện làm việc; hoàn thiện hoạt động đánh giá thực hiện công việc; xây dựng văn hóa bệnh viện để đẩy mạnh mối quan hệ hài hòa; và cải thiện quan hệ giao tiếp giữa ĐDV với bệnh nhân và người nhà. Đồng thời, tác giả cũng đưa ra các khuyến nghị cụ thể cho cơ quan quản lý Nhà nước và lãnh đạo bệnh viện công lập để cải thiện động lực làm việc của ĐDV.