XÂY DỰNG CÁC CƠ SỞ KHOA HỌC VÀ THỰC TIỄN ĐỂ GIÁM SÁT LƯỢNG CO2 HẤP THỤ CỦA RỪNG LÁ RỘNG THƯỜNG XANH Ở TÂY NGUYÊN
Thông tin không được cung cấp trong văn bản.
Luận án "XÂY DỰNG CÁC CƠ SỞ KHOA HỌC VÀ THỰC TIỄN ĐỂ GIÁM SÁT LƯỢNG CO2 HẤP THỤ CỦA RỪNG LÁ RỘNG THƯỜNG XANH Ở TÂY NGUYÊN" được thực hiện nhằm đáp ứng yêu cầu cấp thiết về đo tính, báo cáo và thẩm định phát thải, hấp thụ CO2 trong quản lý rừng tại Việt Nam, đặc biệt tại khu vực Tây Nguyên, theo Hiệp định khung của Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu và chương trình UN-REDD+ quốc gia.
Mục tiêu của nghiên cứu bao gồm đóng góp vào cơ sở lý luận xây dựng các mô hình sinh trắc để ước tính sinh khối, carbon cây rừng và lâm phần, phát triển phương pháp mô tả cấu trúc và lượng hóa sinh khối, carbon lâm phần, cũng như cung cấp phương pháp giám sát thay đổi hấp thụ, phát thải CO2 bằng công nghệ viễn thám và GIS. Về mặt thực tiễn, luận án hướng tới xây dựng hệ thống phương pháp và tiêu chí lựa chọn biến số, hàm số thích hợp cho các mô hình sinh trắc, phát triển các mô hình dự báo sinh khối, carbon cho rừng lá rộng thường xanh ở Tây Nguyên, và ứng dụng viễn thám, GIS trong giám sát hấp thụ, phát thải CO2.
Những đóng góp mới của luận án là bổ sung cơ sở khoa học cho việc dự báo sinh khối và trữ lượng carbon rừng lá rộng thường xanh ở Tây Nguyên, đồng thời đề xuất hướng ứng dụng ảnh vệ tinh SPOT5 và GIS trong giám sát sinh khối, carbon và phát thải trong lâm nghiệp tại vùng này. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu bao gồm kiểu rừng lá rộng thường xanh ở các trạng thái khác nhau (rất giàu, giàu, trung bình, nghèo), tập trung vào sinh khối và carbon của 5 bộ phận cây rừng (thân, cành, lá, vỏ, rễ) và các bể chứa carbon của lâm phần theo hướng dẫn của IPCC (2006).
Nội dung nghiên cứu tập trung vào việc xây dựng cơ sở khoa học và mô hình sinh trắc (allometric equations) để ước tính sinh khối, carbon cây rừng và lâm phần, nghiên cứu ứng dụng ảnh viễn thám và GIS trong đo tính, giám sát, và thiết lập giải pháp công nghệ tổng thể để theo dõi hấp thụ và phát thải CO2 từ rừng. Phương pháp nghiên cứu bao gồm thu thập số liệu chi tiết từ 20 ô mẫu hiện trường với diện tích 20m x 100m, chặt hạ cây để cân đo sinh khối tươi và lấy mẫu phân tích sinh khối khô, hàm lượng carbon (theo phương pháp Walkley – Black), cũng như khối lượng thể tích gỗ. Việc thiết lập mô hình sinh trắc được thực hiện bằng các phương pháp thống kê tiên tiến, sử dụng các tiêu chuẩn lựa chọn mô hình như Cp Mallow’s, R2, AIC, và hệ số điều chỉnh (CF), kết hợp với giải đoán ảnh vệ tinh.
Kết quả nổi bật của luận án là việc tổng hợp cơ sở dữ liệu và xây dựng 13 mô hình sinh trắc cho 4 bộ phận thân cây, trong đó biến số diện tích tán lá (CA) được khẳng định là yếu tố quan trọng, góp phần nâng cao độ chính xác ước tính sinh khối và carbon. Luận án đã phát triển các mô hình ước tính sinh khối trên và dưới mặt đất (AGB, BGB) và carbon tích lũy trực tiếp, cho thấy hiệu quả và độ tin cậy cao hơn so với việc chỉ sử dụng hệ số chuyển đổi của IPCC. Nghiên cứu cũng xây dựng các mô hình sinh trắc theo họ thực vật và theo nhóm khối lượng thể tích gỗ (WD), mang lại độ chính xác cao khi áp dụng. Kết quả phân tích chỉ ra rằng carbon tích lũy cao nhất ở thân cây (61%), tiếp theo là cành (22%), rễ (10%), vỏ (6%) và lá (1%).
Thông tin không được cung cấp trong văn bản.