Không được cung cấp trong văn bản.
Y học (Nội khoa, Truyền nhiễm, Sinh lý bệnh, Hóa sinh y học).
Tài liệu tập trung nghiên cứu về vai trò của stress oxy hóa và hệ thống enzym chống oxy hóa ở bệnh nhân viêm gan B mạn tính, một bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng có thể dẫn đến xơ gan và ung thư gan. Đột biến vùng lõi, vùng PreS và gen X của virus viêm gan B (HBV) được xác định là yếu tố quan trọng trong sinh bệnh học của ung thư biểu mô tế bào gan, liên quan chặt chẽ đến quá trình stress oxy hóa. Quá trình này gây tổn thương lipid, protein và DNA ở cấp độ tế bào, đồng thời làm tăng peroxy hóa lipid và tổn thương DNA ở bệnh nhân nhiễm HBV mạn tính.
Các enzym chống oxy hóa cơ bản như superoxid dismutase (SOD) và glutathion peroxidase (GPx), cùng với tình trạng chống oxy hóa toàn phần (TAS), đóng vai trò thiết yếu trong việc loại bỏ gốc tự do. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng hoạt độ SOD, GPx và nồng độ TAS giảm đáng kể ở bệnh nhân viêm gan B mạn tính so với nhóm chứng khỏe mạnh, gợi ý khả năng đánh giá tình trạng stress oxy hóa thông qua các chỉ số này. Sự thiếu hụt chất chống oxy hóa được cho là có thể cản trở hiệu quả điều trị, do đó việc tăng cường hệ thống này là cần thiết để cải thiện kết quả điều trị.
Nghiên cứu được tiến hành trên 55 bệnh nhân viêm gan B mạn tính điều trị nội trú tại Bệnh viện 103 và 50 quân nhân khỏe mạnh làm nhóm chứng, với các tiêu chuẩn lựa chọn và loại trừ nghiêm ngặt dựa trên Hiệp hội nghiên cứu bệnh gan Hoa Kỳ (AASLD) 2009. Các phương pháp nghiên cứu bao gồm xét nghiệm lâm sàng, cận lâm sàng (tế bào máu, hóa sinh máu, miễn dịch, HBV-DNA), định lượng hoạt độ enzym SOD, GPx và TAS bằng kit ELISA, cùng với sinh thiết gan để đánh giá mức độ hoạt động mô bệnh học (HAI).
Kết quả cho thấy phần lớn bệnh nhân có men gan tăng, nồng độ HBV-DNA cao (87,3% bệnh nhân có >10^5 copies/ml), và tổn thương gan đáng kể trên mô bệnh học (94,6% có hoại tử kiểu mối gặm vừa, 80% thoái hóa trong tiểu thùy và hoại tử ổ vừa, 63,6% viêm gan mạn tính mức độ nhẹ theo HAI). Đặc biệt, hoạt độ trung bình của SOD (8,18 ± 9,86 U/ml), GPx (23,78 ± 38,49 U/ml) và TAS (0,56 ± 0,83 U/ml) ở nhóm bệnh nhân viêm gan B mạn tính đều thấp hơn đáng kể (p < 0,001) so với nhóm chứng khỏe mạnh (lần lượt là 32,53 ± 32,28 U/ml, 48,45 ± 43,98 U/ml và 2,6 ± 2,45 U/ml), khẳng định tình trạng suy giảm hệ thống chống oxy hóa ở nhóm bệnh.