NGHIÊN CỨU CHỨC NĂNG THẤT TRÁI BẰNG PHƯƠNG PHÁP SIÊU ÂM ĐÁNH DẤU MÔ CƠ TIM Ở BỆNH NHÂN BỆNH THẬN MẠN TÍNH
Nội tim mạch (Mã số: 62.72.01.41)
Bệnh thận mạn tính (BTMT) là một bệnh lý phức tạp với nhiều biến chứng, trong đó biến chứng tim mạch đặc biệt nghiêm trọng. Mặc dù siêu âm đánh dấu mô cơ tim đã được sử dụng rộng rãi trên thế giới để đánh giá chức năng tim ở bệnh nhân BTMT, nhưng tại Việt Nam chưa có công trình nghiên cứu quy mô lớn nào áp dụng phương pháp này. Luận án "Nghiên cứu chức năng thất trái bằng phương pháp siêu âm đánh dấu mô cơ tim ở bệnh nhân bệnh thận mạn tính" được thực hiện nhằm hai mục tiêu chính: (1) Khảo sát đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng và các chỉ số siêu âm đánh dấu mô cơ tim ở bệnh nhân BTMT có phân suất tống máu thất trái bình thường; (2) Tìm hiểu mối liên quan giữa các chỉ số này với đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng ở nhóm bệnh nhân trên.
Nghiên cứu này là công trình đầu tiên tại Việt Nam với số lượng đối tượng lớn, sử dụng siêu âm đánh dấu mô cơ tim để đánh giá chi tiết các rối loạn chức năng thất trái theo chiều dọc, xuyên tâm, chu vi, cũng như chuyển động xoay, xoắn và tháo xoắn thất trái ở bệnh nhân BTMT có phân suất tống máu thất trái bảo tồn.
Kết quả nghiên cứu cho thấy, ở nhóm bệnh nhân BTMT có phân suất tống máu thất trái bình thường, chức năng tâm thu và tâm trương thất trái đã có sự suy giảm sớm. Cụ thể, các chỉ số biến dạng trục (Global Longitudinal Strain - GLS, Global Circumferential Strain - GCS, Global Radial Strain - GRS) đều giảm có ý nghĩa so với nhóm chứng (p<0,05 đến 0,001). GLS giảm nhiều nhất (37,9%), và 16,3% bệnh nhân có giảm chức năng tâm thu thất trái. Về chức năng tâm trương, tốc độ biến dạng chiều dọc sớm toàn bộ thất trái (GLSR-e) giảm đáng kể (13,7%), và 11,1% bệnh nhân có giảm chức năng tâm trương thất trái. Các chỉ số biến dạng xoay và xoắn có xu hướng cao hơn ở nhóm bệnh nhưng chưa đạt ý nghĩa thống kê.
Mối liên quan giữa các chỉ số siêu âm đánh dấu mô và đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng cũng được làm rõ. Các chỉ số đánh giá độ biến dạng cơ tim cả tâm thu và tâm trương giảm dần theo mức độ nặng của BTMT (p<0,01). Mức lọc cầu thận (MLCT) có tương quan thuận với chức năng tâm thu và tâm trương thất trái (p<0,01), với MLCT dưới 26,24 ml/phút là giá trị dự báo suy chức năng thất trái. Bệnh nhân đái tháo đường và tăng huyết áp có chức năng tâm thu và tâm trương thất trái suy giảm rõ rệt hơn. Đặc biệt, tăng huyết áp được xác định là yếu tố tiên lượng độc lập cho tình trạng giảm chức năng tâm thu và tâm trương thất trái ở bệnh nhân BTMT giai đoạn 1-5 chưa lọc máu.
Những đóng góp này có ý nghĩa quan trọng trong việc phát hiện sớm các biến đổi chức năng thất trái ở bệnh nhân BTMT, ngay cả khi phân suất tống máu còn bảo tồn, từ đó gợi mở hướng can thiệp kịp thời cho chuyên ngành.