info@luanan.net.vn
Luận án DOC

Luận án Liên kết phát triển sản xuất nông sản hàng hóa trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang

Năm2024
Lĩnh vựcNông - Lâm - Ngư
Ngôn ngữTiếng Việt, Tiếng Anh

Mô tả tài liệu

Tên luận án:

LIÊN KẾT PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT NÔNG SẢN HÀNG HÓA TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH TUYÊN QUANG

Ngành:

Kinh tế nông nghiệp

Tóm tắt nội dung tài liệu:

Luận án “LIÊN KẾT PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT NÔNG SẢN HÀNG HÓA TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH TUYÊN QUANG” tập trung giải quyết nhu cầu cấp thiết về phát triển sản xuất nông sản hàng hóa tại Việt Nam, đặc biệt là các thách thức về liên kết dựa trên hợp đồng tại tỉnh Tuyên Quang. Mục tiêu chung của nghiên cứu là đánh giá thực trạng liên kết phát triển sản xuất nông sản hàng hóa tại Tuyên Quang, chú trọng vào các cây trồng chủ lực như cam, chè và mía, từ đó đề xuất các giải pháp nhằm tăng cường liên kết đến năm 2035.

Nghiên cứu được thực hiện với phương pháp tiếp cận đa chiều, bao gồm tiếp cận thể chế kinh tế, loại hình tổ chức sản xuất, loại hình liên kết và tiếp cận có sự tham gia. Phạm vi nghiên cứu về nội dung tập trung vào 3 loại cây trồng chính (cam, chè, mía) trong ngành trồng trọt. Về không gian, nghiên cứu được tiến hành tại các huyện Yên Sơn, Hàm Yên và Sơn Dương của tỉnh Tuyên Quang. Dữ liệu được thu thập từ năm 2017-2021 và các giải pháp đề xuất cho giai đoạn đến năm 2035, với tổng số 361 mẫu điều tra bao gồm cán bộ, doanh nghiệp, cơ sở thu mua và hộ nông dân. Các phương pháp phân tích chính bao gồm thống kê mô tả, phân tích so sánh, SWOT và hồi quy Probit.

Kết quả nghiên cứu chỉ ra rằng, dù nông nghiệp Tuyên Quang có tăng trưởng khá, nhưng sản xuất hàng hóa quy mô lớn gắn với chế biến và tiêu thụ còn hạn chế, các hình thức liên kết còn chậm và thiếu bền vững. Tuy nhiên, các hình thức liên kết chính thống đối với chè và mía đã hình thành rõ nét và khá bền vững. Các hộ tham gia liên kết trong sản xuất chè và mía đều có năng suất, giá trị sản xuất và lợi ích cao hơn. Các yếu tố như tuổi chủ hộ, diện tích đất nông nghiệp, thông tin thị trường, tham gia tập huấn và trình độ học vấn có ảnh hưởng đáng kể đến khả năng tham gia liên kết.

Trên cơ sở đó, luận án đề xuất các định hướng và giải pháp trọng tâm đến năm 2035, bao gồm: đẩy mạnh ứng dụng khoa học công nghệ 4.0, tăng cường quản lý chất lượng sản phẩm, xây dựng và phát triển thương hiệu nông sản. Đồng thời, đề xuất các giải pháp cụ thể như: thúc đẩy các hình thức liên kết chặt chẽ và quy mô lớn, phát triển các hợp tác xã/tổ hợp tác chính thống theo hợp đồng, nâng cao hiệu quả liên kết dọc, ứng dụng công nghệ thông tin, tăng cường tập huấn kỹ thuật và nâng cao vai trò, trách nhiệm pháp lý của hộ nông dân và chính quyền địa phương. Luận án kỳ vọng đóng góp nguồn tư liệu hữu ích cho hoạch định chính sách phát triển nông nghiệp bền vững tại tỉnh Tuyên Quang.

Tài liệu liên quan