CAN THIỆP CẢI THIỆN THỰC HÀNH GIAO TIẾP CỦA ĐIỀU DƯỠNG LÂM SÀNG VỚI NGƯỜI BỆNH TẠI BỆNH VIỆN BẠCH MAI
Y tế Công cộng
Luận án này tập trung vào việc can thiệp nhằm cải thiện thực hành giao tiếp của điều dưỡng lâm sàng với người bệnh tại Bệnh viện Bạch Mai. Phần đặt vấn đề nhấn mạnh tầm quan trọng của kỹ năng giao tiếp và tương tác hiệu quả giữa nhân viên y tế nói chung và điều dưỡng nói riêng.
Phần tổng quan đề cập đến các khái niệm, chức năng, vai trò và các giai đoạn trong giao tiếp của điều dưỡng với người bệnh, bao gồm giai đoạn khởi đầu và xác định. Nghiên cứu cũng xem xét một số công cụ thang đo để đánh giá giao tiếp của điều dưỡng viên, đặc biệt là thang đo sự cảm thông. Các yếu tố thuận lợi và rào cản trong thực hành giao tiếp được nhận diện, bao gồm quy định về giao tiếp, ảnh hưởng của người nhà, thiếu niềm tin, sự riêng tư, bảo mật, cảm giác địa vị thấp của người bệnh, quá tải công việc, môi trường ồn ào, khác biệt ngôn ngữ, văn hóa, tôn giáo, thu nhập thấp và mệt mỏi kéo dài.
Nghiên cứu được thực hiện tại 8 khoa lâm sàng của Bệnh viện Bạch Mai, với đối tượng là điều dưỡng viên chăm sóc người bệnh nội trú. Thiết kế nghiên cứu là phỏng thực nghiệm, so sánh trước sau không có nhóm chứng, có đo lường lặp lại. Phương pháp thu thập dữ liệu bao gồm quan sát (435 lượt trước can thiệp và 390 lượt sau can thiệp) và thảo luận nhóm với điều dưỡng và người bệnh. Chương trình can thiệp bao gồm nâng cao hiểu biết của người bệnh và tập huấn kỹ năng giao tiếp cho điều dưỡng viên. Dữ liệu được xử lý bằng phần mềm STATA 14.0. Nghiên cứu tuân thủ đạo đức, được phê duyệt bởi Hội đồng Đạo đức Trường Đại học Y tế Công cộng Hà Nội và Bệnh viện Bạch Mai.
Kết quả cho thấy, trước can thiệp, tỷ lệ điều dưỡng đạt chuẩn chung về giao tiếp rất thấp (12%). Cụ thể, kỹ năng lời nói đạt 16,1%, ngữ điệu/cử chỉ đạt 14,3% và lắng nghe đạt 11,0%. Các hạn chế này chủ yếu do thiếu đào tạo bài bản, chưa có chuẩn cụ thể và áp lực công việc cao. Sau can thiệp, tỷ lệ đạt chuẩn tăng đáng kể từ 12% lên 88% (p<0,001). Các kỹ năng thành phần cũng cải thiện rõ rệt: lời nói tăng từ 12,0% lên 60%, ngữ điệu/cử chỉ tăng từ 16,0% lên 52,9%, và lắng nghe tăng từ 11,0% lên 45,3%. Sự hài lòng của người bệnh với giao tiếp của điều dưỡng tăng từ 35% lên 82,5%, trong đó mức độ rất hài lòng tăng mạnh từ 8,7% lên 57,1%. Các yếu tố liên quan đến hài lòng người bệnh bao gồm việc từng điều trị tại bệnh viện (OR=9,6; p<0,001), nhập viện theo chuyển tuyến (OR=6,3; p<0,001), và được điều dưỡng chăm sóc ít nhất 10 phút/ngày (OR=3,4; p=0,011). Nghiên cứu có điểm mạnh là thiết kế bán thực nghiệm trước-sau kết hợp định tính và cỡ quan sát lớn.